Review sách “Giải trí đến chết” của Neil Postman: Cuốn sách cũ cho một vấn đề mới

Cuốn sách được gợi mở bằng một nỗi sợ sẽ tồn tại một xã hội mà con người bị ru ngủ bởi khoái lạc, giải trí và sự thỏa mãn tức thì, khi con người không bị cấm đọc sách, nhưng “không còn lý do để đọc”. “Chúng ta không bị ngăn cản tiếp cận thông tin, mà bị nhấn chìm trong quá nhiều thông tin đến mức không còn khả năng phân biệt điều gì là quan trọng.” Vấn đề không nằm ở sự thiếu tự do, mà ở sự dư thừa giải trí.

Điểm sắc bén của Giải trí đến chết nằm ở chỗ Postman không đổ lỗi cho con người, cũng không coi truyền thông là kẻ thù. Ông đặt câu hỏi sâu hơn: Phương tiện truyền thông đã thay đổi cách chúng ta suy nghĩ như thế nào? Theo Postman, mỗi thời đại truyền thông tạo ra một “môi trường nhận thức” riêng. Thời đại chữ viết và in ấn khuyến khích tư duy tuyến tính, lập luận logic và khả năng theo đuổi ý tưởng dài hơi. Ngược lại, truyền hình với hình ảnh chuyển động nhanh, nhịp độ dồn dập và cảm xúc trực quan không phù hợp với những diễn ngôn đòi hỏi chiều sâu. Postman nhận xét: “Truyền hình biến mọi diễn ngôn nghiêm túc thành một hình thức giải trí.” Khi tin tức trên truyền hình được trình bày như một show, khi mỗi vấn đề xã hội chỉ có vài chục giây để xuất hiện trước khi bị thay thế bằng một hình ảnh khác hấp dẫn hơn, thì bản thân sự thật cũng bị buộc phải “trình diễn”. Người xem không được khuyến khích suy nghĩ, mà được huấn luyện để phản ứng. Họ không bị lừa dối theo nghĩa truyền thống, mà bị làm cho quen với sự hời hợt.

Từ nền tảng đó, Postman lần lượt phân tích cách truyền hình tái cấu trúc những lĩnh vực vốn được xem là trụ cột của đời sống tinh thần xã hội. Với tin tức, ông chỉ ra rằng truyền hình không đặt mục tiêu giúp công chúng hiểu thế giới, mà giúp họ tiêu thụ thế giới một cách dễ chịu. Tin tức được cắt nhỏ, đặt cạnh nhau không theo logic ý nghĩa mà theo logic thu hút. Một bi kịch nhân đạo có thể ngay lập tức bị theo sau bởi một mẩu quảng cáo vui nhộn, như thể mọi sự kiện đều có giá trị ngang nhau trong dòng chảy hình ảnh.

Với tôn giáo, Postman viết bằng giọng điệu vừa châm biếm vừa lo lắng. Khi đức tin được đưa lên truyền hình, nó phải tuân theo quy luật của giải trí: phải hấp dẫn, dễ cảm, dễ đồng cảm. Ông nhận định: “Khi tôn giáo trở thành giải trí, nó không còn là tôn giáo nữa.” Không phải vì con người mất đức tin, mà vì đức tin đã bị biến thành một trải nghiệm cảm xúc ngắn hạn, thay vì một hệ thống tư tưởng đòi hỏi chiêm nghiệm và kỷ luật nội tâm.

Sắc sảo nhất có lẽ là những phân tích của Postman về chính trị. Trong thời đại truyền hình, ông cho rằng chính trị đã chuyển từ không gian tranh luận sang không gian trình diễn. Ứng viên không còn được đánh giá chủ yếu bằng lập trường hay chính sách, mà bằng diện mạo, phong thái và khả năng nói trước ống kính. Postman viết, trong một nền văn hóa nơi “hình ảnh là vua”, chính trị tất yếu trở thành một nhánh của show business. Nhận định này, khi đặt vào thời đại mạng xã hội, livestream và nội dung do AI tạo ra, dường như không những không cũ, mà còn trở nên đáng lo ngại hơn.

Ở những chương cuối, Postman dành nhiều trang để nói về giáo dục, một lĩnh vực mà ông cho rằng đang âm thầm trả giá cho văn hóa giải trí. Ông không phản đối việc làm cho bài giảng sinh động, cũng không phủ nhận vai trò của công nghệ. Điều ông cảnh báo là việc tái định nghĩa học tập như một hình thức giải trí. Khi tri thức phải “vui”, “nhanh”, “dễ tiếp thu” để cạnh tranh sự chú ý, thì những nội dung phức tạp, trừu tượng và khó nhằn sẽ dần bị loại bỏ. Postman viết: “Giải trí không phải là kẻ thù của giáo dục. Nhưng khi giáo dục bị tái định nghĩa như một hình thức giải trí, thì tri thức là kẻ thua cuộc.” Đọc những dòng này trong bối cảnh học trực tuyến, video kiến thức 60 giây, AI tóm tắt sách và bài giảng, người đọc khó tránh khỏi cảm giác bất an. Chúng ta đang tiếp cận tri thức nhiều hơn bao giờ hết, nhưng cũng có thể đang suy nghĩ nông hơn bao giờ hết.

Điều quan trọng cần nhấn mạnh là Giải trí đến chết không phải một bản tuyên ngôn chống công nghệ. Postman không kêu gọi quay về thời tiền truyền hình, cũng không mơ mộng về một quá khứ lý tưởng, ông chỉ đưa ra một lời cảnh báo mang tính nhận thức: nếu xã hội không hiểu rõ tác động của phương tiện truyền thông lên tư duy thì những giá trị nền tảng như dân chủ, giáo dục và đối thoại công cộng sẽ suy yếu từ bên trong. Con người sẽ không bị kiểm duyệt bằng quyền lực, mà bị làm cho phân tâm liên tục đến mức không còn khả năng suy nghĩ sâu.

Chính ở điểm này, Giải trí đến chết trở thành một cuốn sách đặc biệt quan trọng đối với sinh viên ngành truyền thông trong kỷ nguyên AI. Khi nội dung có thể được tạo ra gần như vô hạn, khi thuật toán quyết định thứ gì được nhìn thấy, câu hỏi mà Postman đặt ra vẫn còn nguyên giá trị: người làm truyền thông đang góp phần nâng cao năng lực hiểu biết của công chúng hay chỉ đang tối ưu hóa sự chú ý của họ?

Gần một nửa thế kỷ trôi qua kể từ sau ngày xuất bản, Giải trí đến chết không đưa ra câu trả lời dễ chịu cho độc giả về vấn đề này. Nhưng chính vì thế, nó đáng được đọc. Đây là một cuốn sách buộc người đọc phải chậm lại, phải tự hỏi về vai trò của mình trong dòng chảy truyền thông. Và đó cũng là lý do vì sao, dù rất cũ về thời gian, nó vẫn là một cuốn sách dành cho vấn đề mới nhất của thời đại.